Hiểu AI, giao việc cho AI, tự tạo một trợ lý cho việc của mình.
Không cần biết code.
Hỏi một câu, nhận một câu.
AI như cuốn từ điển biết nói.
Giao một việc, nhận một kết quả dùng được.
AI như một trợ lý làm được việc, các bạn là người duyệt.
Đổi một chữ thôi mà đổi hết: từ “hỏi” sang “giao việc”.
AI không phải ô chat.
Nó là người làm được việc,
nếu các bạn biết giao việc.
Cùng một AI, hai người dùng ra hai kết quả khác hẳn.
Khác ở cách giao việc, không phải ở AI.
AI đóng vai ai. “Biên tập viên” khác hẳn “trợ lý chung chung”.
Làm gì, ra cái gì. “Gọn lại” khác “còn 100 chữ, giọng trang trọng”.
Đăng ở đâu, cho ai đọc, tránh điều gì.
Một đoạn văn, một bảng, hay một danh sách.
Thiếu mảnh nào, AI tự đoán mảnh đó. Mà đoán thì hay trật.
“Viết về biến đổi khí hậu.”
Mơ hồ cả bốn mảnh. AI đoán hết, ra một bài chung chung vứt đi.
“Bạn là biên tập viên môi trường. Viết bản tin 150 chữ về đợt hạn ở Đồng bằng sông Cửu Long, cho dân thành thị ít theo tin nông nghiệp. Trả về một đoạn, không tiêu đề.”
AI không đọc được suy nghĩ của các bạn.
Nó chỉ đọc được điều các bạn viết ra.
Trợ lý hỏi đáp dừng ở câu trả lời. Agent đi tiếp: chia bước, gọi công cụ, tự kiểm, giao kết quả xong xuôi.
Phần mô hình AI, lo nghĩ và viết.
Công cụ nó gọi được: tìm web, đọc file, gửi mail, chạy lệnh.
Tự làm, tự xem lại, tự sửa, tới khi đạt.
Ví dụ: giao “điểm tin sáng về ngành mình”, agent đi tìm, lọc, tóm, xếp, trả lại một bản tin gọn.
Việc nhiều bước, lặp lại, mô tả được thành quy trình.
Một câu hỏi nhanh, một lần, không lặp.
Agent làm được việc nhiều bước,
không chỉ trả lời.
Tin vui: không cần biết code. Chỉ cần biết chia một việc thành các bước.
Có năm bước đó, agent mới làm được. Không có, nó đoán.
AI rất hay gật. Các bạn nói gì nó cũng “đúng rồi”, rồi đẻ thêm lý do cho cái sai của các bạn. Dễ chịu, mà nguy.
“Bạn là người phản biện khó tính. Tìm ba lỗ hổng trong lập luận này.”
Đừng hỏi “đúng không”. Hỏi “chỗ nào sai”, “phản bác mạnh nhất là gì”.
Một lượt viết, một lượt khác chuyên soi. Đừng vừa viết vừa tự khen.
Và một câu ăn tiền:
“Chỗ nào vừa rồi có thể sai?”
slop là AI nói điều nó không biết bằng đúng giọng của điều nó biết. Nguy vì trơn, đọc lướt không thấy.
Mọi con số phải có nguồn. AI bịa số rất tự tin.
Nhất là sau những đợt thay đổi bộ máy.
Câu trong ngoặc kép phải có người nói thật.
“Hôm qua”, “tuần trước” là tính theo lúc nào, ở đâu.
Cái gì ký tên mình vào,
phải tự kiểm được.
“Trong bối cảnh”, “đóng vai trò quan trọng”. Nghe sang mà rỗng.
“Nhanh hơn, mạnh hơn, hiệu quả hơn”. Đọc một đoạn là ru ngủ.
Tự dưng chèn “tóm lại”, rồi nhắc lại điều vừa nói.
Lúc nào cũng “điều quan trọng cần lưu ý là”.
Tiếng Việt ít dùng dấu gạch dài chen giữa câu.
Cả bài một tông phẳng lì, không nhịp ngắn dài.
Mẹo bắt nhanh nhất: đọc to lên. Tai bắt nhanh hơn mắt.
Chọn AI theo việc, không theo lời đồn. Tin nhạy thì giữ trên sân nhà.
Một trợ lý chạy mỗi sáng: lấy tin, lọc trùng, tóm gọn, gửi cho các bạn một bản tin. Các bạn mở máy là có sẵn.
Tin riêng, tin nhạy thì cho cả quy trình chạy trên hạ tầng mình kiểm soát.
Mỗi ngày một việc thật, viết đủ bốn mảnh.
Chia một việc thành các bước, viết giấy trước.
Bắt AI cãi một lần, kiểm một dữ kiện mỗi ngày.
Ghép thành một quy trình tự động cho việc của các bạn.
Không cần nhiều, cần đều. Bỏ ngày nào thì làm bù, đừng bỏ luôn.
Vai · Việc · Bối cảnh · Khuôn ra.
Bắt đầu từ kết quả cuối. Mỗi bước một việc.
Giao vai chê. Hỏi “chỗ nào sai?”.
Số, tên, trích dẫn, ngày: tự kiểm.
Chọn theo việc. Tin nhạy giữ sân nhà.
In ra, cắt rời, dán cạnh màn hình.
AI không đọc được suy nghĩ của các bạn,
chỉ đọc được điều các bạn viết ra.
AI ở đây để giúp chúng ta, không phải để thay thế chúng ta.
Cái gì ký tên mình, mình kiểm.
Thấy có ích? Gửi cho một đồng nghiệp đang vật lộn với AI.