Hành trình mình tự tay làm chủ AI.
Từ người chỉ biết hỏi AI thành người "khiển" AI.
Ô chat, prompt nhạt, mất sạch dữ liệu.
Bắt AI cãi lại, kiểm chứng, chống slop.
Hiểu agent, đặt hàng, tự tạo trợ lý.
Cái gì ký tên mình, mình chịu trách nhiệm.
Hỏi một câu, nhận một câu, rồi tự đẩy việc đi tiếp.
Giao hẳn một việc, nhận lại việc đã làm xong.
Đổi một chữ mà đổi hết:
từ "hỏi" sang "giao việc".
Ô chat chỉ là cánh cửa.
Thứ đáng giá nằm trong
căn nhà phía sau nó.
Mình là ai, đang làm gì, cho ai đọc.
Cần gì, dài bao nhiêu, giọng nào, bố cục ra sao.
Một bản đạt thì trông thế nào. Ít người viết nhất, ăn tiền nhất.
Thiếu lớp nào, AI tự đoán lớp đó.
Mà đoán thì hay ra bản nhạt.
"Viết giúp mình cái báo cáo."
Mơ hồ cả ba lớp. AI đoán hết, ra một bản nhạt.
"Mình là chuyên viên truyền thông, soạn thông cáo 400 từ, giọng trang trọng; đạt khi đọc không nghe giọng AI."
Cùng một AI.
Khác nhau ở cách giao việc.
AI không đọc được suy nghĩ của các bạn,
chỉ đọc được điều các bạn viết ra.
Có lần mình làm theo AI,
và xóa sạch một mớ dữ liệu
trên máy chủ công việc.
Mình không bỏ AI, cũng không tin y như cũ.
Chỗ hỏng nằm ở quan hệ giữa người và AI.
Mà quan hệ thì sửa lại được.
Một đường link, một cái tên, một văn bản ma.
Một con số, một chức danh, một câu trích gán cho người thật.
Trong khi chưa hề kiểm.
slop là AI nói điều nó không biết,
bằng đúng giọng của điều nó biết.
Sai nhiều nhất, nhất là sau mỗi đợt kiện toàn bộ máy.
Tra về bản gốc, đừng tin AI đọc hộ.
Về tận nguồn công bố.
Phải có người nói thật, nguồn thật.
Khi AI viện cớ, mình hỏi đúng một câu:
"cái gì cụ thể đang chặn bạn lúc này?"
Thấy ý mình yếu thì nói thẳng, đề xuất hướng khác. Cấm khen cho có.
Cấm bịa số, cấm gán phát ngôn. Không chắc thì nói thẳng.
Câu đủ chủ vị, không mở bài sáo, không nửa Anh nửa Việt.
Cài một lần, cho mọi cuộc. Thử ngay: đưa một ý có lỗ hổng,
xem nó chỉ ra hay chỉ khen rồi làm.
Thiết lập nâng cái sàn.
Sự tỉnh táo của các bạn
nâng cái trần.
Các bạn hỏi, nó đáp, một bước, rồi dừng.
Các bạn giao mục tiêu, nó tự làm, nhớ xuyên suốt, dừng khi việc đã xong.
Chính cái AI các bạn vẫn chat.
Công cụ: tìm kiếm, đọc file, gửi email.
Nhớ việc đã làm, xuyên suốt.
Việc các bạn giao cho nó.
Vòng lặp: nhận mục tiêu, hỏi cần làm gì tiếp,
gọi công cụ, lấy kết quả, hỏi tiếp, đến khi xong việc.
Cái gì làm việc này bắt đầu. 6 giờ sáng, hay khi có văn bản mới.
Ở đâu agent phải chọn. Tin thuộc mảng nào, đủ lớn chưa.
Một bản điểm tin 10 mục, mỗi mục ba câu, kèm nguồn.
Điều nó tuyệt đối không tự làm. Không tự đăng.
Trả lời trơn cả bốn câu
là các bạn đã đặt hàng xong một trợ lý.
Chạy mỗi sáng, tự động.
Đọc tin từ nguồn mình chọn.
Lọc theo mảng, tóm từng tin.
Chỉ gửi mình. Không tự đăng.
Tạo trên n8n đặt tại hạ tầng của mình,
nên dữ liệu không rời tay.
Đây mới một con.
Nắm cách nghĩ rồi,
các bạn làm được cả một đội.
Một con theo dõi văn bản mới trên cổng.
Một con dò tên và số liệu trong bản thảo.
Một con tóm tắt diễn biến từ tư liệu cũ.
Chuyện thật của cơ quan và công việc.
Chuyện nên hay không nên nói.
Trách nhiệm cuối cùng. Ai ký thì sở hữu bài.
Đây không phải hạn chế của AI.
Đây là lý do các bạn không thể bị thay thế.
"Trong bối cảnh hiện nay", "Thời gian qua".
Câu dịch từ tiếng Anh, từ nghiêng giọng Nam.
Cụm đặt tên khung phương Tây, thay vì mô tả thẳng.
Câu cụt, gạch ngang dài, chêm tiếng Anh thừa.
Mẹo bắt nhanh nhất:
đọc to lên. Tai bắt nhanh hơn mắt.
Chọn công cụ theo việc, không theo lời đồn.
Tin nhạy thì giữ trên sân nhà.
Làm cùng AI theo công thức ba lớp.
Lên dàn ý báo cáo, đừng nhận bản đầu.
Lưu lại prompt nào cho kết quả tốt.
Phác con trợ lý đầu tiên của các bạn.
Bản đầu chưa hay không phải thất bại,
nó là nguyên liệu cho lần sau.
Bối cảnh, yêu cầu, tiêu chí.
Kích hoạt, quyết định, kết quả, chốt chặn.
Tên, số hiệu, số liệu, trích dẫn: tự kiểm.
Cài cho nó cãi. Hỏi "chỗ nào sai?".
Chọn theo việc. Tin nhạy giữ sân nhà.
AI ở đây để giúp chúng ta,
không phải để thay thế chúng ta.
Cái gì ký tên mình, mình kiểm.
Hẹn các bạn ở những con trợ lý tiếp theo.